Cần nói ngay đây không phải là bài thơ, chỉ là đoạn tản văn vụn vặt. (buồn cười, sau vài giờ up bản “beta” này lên, một số bạn đã kịp copy truyền nhau và đề là thơ Trần Lập mới chết tôi chứ, đã vậy nội dung cũng khác thế này. haha)
.
Làm biên tập + một mình tự dựng phim giới thiệu các ban nhạc + làm đạo diễn kỹ thuật + chỉ huy sân đêm diễn = mệt

Trận đầu…
Nắng trái mùa, tôi đi qua – đi lại giữa các công việc, bão trời và bão rock sẽ mang về. Một chiếc Apple cắp nách, lê la khắp nẻo. Load thư từ, load tư liệu, “load “các ban nhạc, cái gì cũng load, hì hục đêm hôm.
Quên cả vợ.
Bánh mỳ gặm chẳng bao giờ hết đót, ngại đến muộn không vì sợ có kẻ rày la.
Từng mẩu phim băm chặt cho từng band, 1-2 phút phim thôi nhưng cả núi bận.
Giao cho người khác được thì sướng quá nhưng hỏng việc thì tự trách mình sao đây?
Bài hát chưa kịp tập thế nào cũng đáng trách, tự mình biết vậy nhưng có ai thay nào?Sáng bảnh mắt café uống ực. Điếu thuốc sót lại đêm hôm trước sao nhớ vẫn còn gần đầy bao chứ nhỉ?
Sân vận động vẫn chưa có ma nào, sân khấu trống hoác.
nhấc điện thoại gọi, lại gọi… ai cũng “đang đến” tức là mình vẫn chờ
Mưa đổ lầm lũi lại ngồi đần mặt.


