Mỗi ngày qua đi, với ai đó chỉ đơn giản là một chuyện bình thường với một quy luật không đổi khác và ngày mai đương nhiên sẽ đến bất luận mình có muốn hay không. Khác một điều ở mỗi người là mỗi ngày ta đã làm gì mà thôi.
Chuyển động của rock storm tới Vinh này có chân dung của nhiều người nhiều công việc mỗi ngày. Bão đã đi qua mang theo nhiều trạng thái cảm xúc nhưng điều quan trọng là tất cả họ cho dù mệt nhưng cuối cùng họ vẫn tìm được nụ cười.
Khi ăn

Khi tập

Khi chơi.
Bởi vì - tất nhiên rồi, một lần nữa họ lại thắng.
Cần nói ngay đây không phải là bài thơ, chỉ là đoạn tản văn vụn vặt. (buồn cười, sau vài giờ up bản “beta” này lên, một số bạn đã kịp copy truyền nhau và đề là thơ Trần Lập mới chết tôi chứ, đã vậy nội dung cũng khác thế này. haha)
.
Làm biên tập + một mình tự dựng phim giới thiệu các ban nhạc + làm đạo diễn kỹ thuật + chỉ huy sân đêm diễn = mệt

Trận đầu…
Nắng trái mùa, tôi đi qua – đi lại giữa các công việc, bão trời và bão rock sẽ mang về. Một chiếc Apple cắp nách, lê la khắp nẻo. Load thư từ, load tư liệu, “load “các ban nhạc, cái gì cũng load, hì hục đêm hôm.
Quên cả vợ.
Bánh mỳ gặm chẳng bao giờ hết đót, ngại đến muộn không vì sợ có kẻ rày la.
Từng mẩu phim băm chặt cho từng band, 1-2 phút phim thôi nhưng cả núi bận.
Giao cho người khác được thì sướng quá nhưng hỏng việc thì tự trách mình sao đây?
Bài hát chưa kịp tập thế nào cũng đáng trách, tự mình biết vậy nhưng có ai thay nào?Sáng bảnh mắt café uống ực. Điếu thuốc sót lại đêm hôm trước sao nhớ vẫn còn gần đầy bao chứ nhỉ?
Sân vận động vẫn chưa có ma nào, sân khấu trống hoác.
nhấc điện thoại gọi, lại gọi… ai cũng “đang đến” tức là mình vẫn chờ
Mưa đổ lầm lũi lại ngồi đần mặt.
Ebook Compiler Software & More
Arial;”>Rút máy nghe mấy bài mới lo sao kịp tập?
Họng đắng rát mà chẳng có quả dưa chuột nào.
Nắng lên lại phủi quần - bò ra tiếp.
Chưa nóng máy lại đến giờ về đón con
Đường tắc, điên ruột, tốn thêm1 tiếng rưỡi.
Vậy mà như quen thuộc chuyện – Âm thanh vẫn “chưa kêu”
Tán gẫu giết thời gian, ” nhai” nước lọc.
Nhìn các ban nhạc căn đồ mà mình đâu có rảnh, chạy lên chạy xuống biết chắc đêm về ngủ như chết đây.
Anh em xong việc chào lẻn về hết. nhìn đồng hồ, đã sắp đến nửa đêm
về gần như sau cùng.
Ngày lại tiếp
Như một con trâu cày.
Ngày lại tiếp.
Mệt không dám nói sợ anh em “lây nhiễm”
Một góc sân khấu đứng cười vẫn tươi lắm
Bão đổ về ào ạt, ngàn tiếng hò reo.
Y như thế, vẫn y như thế
Hoành tráng, tiệc đêm sao quá nhớ Bức Tường

Rồi lại tới trận sau….
zp8497586rq